Cho đến ngày nay, khi nhắc đến "Chuông reo là bắn" (hay "Chuông Reo Là Ban"), người ta không chỉ nhớ đến một bộ phim, mà còn nhớ đến một thời kỳ mà điện ảnh Việt bắt đầu dám đối diện với những vấn đề "nóng" của xã hội. Bộ phim đã để lại một di sản đặc biệt: nó là minh chứng rõ ràng nhất cho cuộc chiến giữa nghệ thuật và thương mại, giữa việc phản ánh hiện thực và việc lợi dụng hiện thực để câu khách.
Bi kịch đổ ập xuống khi những hình ảnh nhạy cảm, riêng tư trong bồn tắm và phòng ngủ của các cô gái bị kẻ xấu quay lén và tung lên mạng Internet. Ngay sau đó, điện thoại của họ liên tục reo vang với những lời đe dọa, tống tiền và tống tình tinh vi từ một thế lực ngầm. Cứ mỗi lần "chuông reo" là một sắc lệnh đe dọa được tung ra, đẩy các cô gái vào trạng thái khủng hoảng tinh thần tột độ. phim chuong reo la ban 2007
The controversy, however, only deepened. The film quickly earned the mocking nickname "Chuông reo là... cởi" (roughly, "When the bell rings... strip"), a play on its original title that highlighted the gratuitous nudity many critics saw in it. At a film industry seminar, critics and journalists directly confronted the filmmakers, arguing that the movie had crossed the line from artistic expression to simple titillation. Director Trương Dũng, feeling defensive, responded by saying he felt "alone" and questioned why colleagues couldn't support each other instead of engaging in public "killings". Cho đến ngày nay, khi nhắc đến "Chuông